Chapter 1
{| align="center" |- ! Nguyên bản chữ Hán (phiên âm Hán Việt) !! Dịch thơ của Nhượng Tống |- | | Bá Dung | Cõi đời ta xuống giữa đương ngày Dần. | Tên là Chính Tắc, tự là Linh Quân. | Mộc lan | |- | | Trước cùng ta nặng lời hẹn ước, |-
| | Sau vì đâu đổi khác đơn sai? |-
| | Biệt ly ta chẳng quản nài, |-
| | Xót mình lòng dạ đổi dời bao phen. |-
| | Chín vườn lan lại nghìn sào huệ, |-
| | Một mình ta chăm chỉ hôm mai. |-
| | Tử tiêu bạch chỉ xen vai, |-
| | Kẹ trong đỗ nhược, bao ngoài tân di. |-
| | Mong cành lá có khi đua nẩy, |-
| | Chờ đến mùa hái lấy hoa tươi. |-
| | Bỏ rơi ta thiết chi đời, |-
| | Thấy trăm hoa chịu lạc loài mà thương! |-
| | Chúng chen chúc trên đường vụ lợi, |-
| | Tấm lòng tham, tham mãi tham hoài!
|-
| | Đem dạ mình đọ bụng người,
|-
| | Sinh lòng ghen ghét, đặt lời gièm pha.
|-
| | Mồi phú quý cố mà đeo đuổi,
|-
| | Phải lòng ta có vội thế đâu. |-
| | Cái già sồng sộc theo nhau, |-
| | E không để được về sau tiếng lành. |-
| | Ăn hoa rụng bên nhành thu cúc,
|-
| | Uống sương sa dưới gốc mộc lan.
|-
| | Tình yêu khôn đẹp muôn vàn,
|-
| | Khát hoài! đói mãi! phàn nàn mà chi! |-
| | Rút rễ cây ta xe sợi chỉ, |-
| | Xâu cánh hoa thiên lý xinh xinh.
|-
| | Cánh lan cánh huệ trắng tinh,
|-
| | Giây ngần bền dẻo tết manh áo ngoài. |- | | Áo như thế thói đời chẳng mặc, |- | | Ta cứ theo phép tắc người xưa. |- | | Dẫu rằng đời có chẳng ưa, |- | | Thì xin theo lối cũng như Bành Hàm. | Tiếng cô chị | "Bướng như chàng Cổn | Tới đền vua Thuấn, | Đến vua Ngáo | Hạ Kiệt | Vua Tân | Sớm Thương-Ngô, | Đến thần linh xa ngó cõi ngoài. |- | | Chốn này muốn tạm nghỉ ngơi, |- | | Chiều hôm bảng lảng mặt trời xuống nhanh. |- | | "Hy Hòa | Sớm dóng ngựa qua miền Bạch Thủy, | Lên Lãng Phong | Cung Phục Phi | Chẻ nắm quẻ Quỳnh-mao | Nghĩ chín cõi | Vũ, Thang | Chí Cao Dao | Duyệt | Vũ Đinh | Lã Vọng | Chăn trâu Ninh Thích | Lan | Tiêu | Chốc ta lại qua chơi bể Cát, | Bất Chu | Múa Thiều hát khúc Cửu ca, |- | | Tháng ngày thong thả liệu mà làm khuây. |- | | Cất mình khoảng trời mây rộng rãi, |- | | Chợt ngoảnh đầu trông lại quê hương. |- | | Ngựa buồn, đầy tớ thảm thương, |- | | Co ro nhớn nhác, ngại đường chẳng đi. |- | | Vãn rằng: |- | | Thôi than tiếc làm chi cho cực! |- | | Biết ta đâu một nước không người. |- | | Chính lành làm sức với ai, |- | | Bành Hàm đâu đó ta thời đi theo. |}
Thể loại:Thơ Trung Quốc