Cùng sư Thiện Chiếu bàn về lối dịch sách hay là phê bình lối dịch của sách "Phật học tổng yếu"
Part 2
- ▲ Nam khách  : chưa rõ nghĩa. Ai có biết thì xin chỉ dùm.
- ▲ Trại bẹ  : tiếng nói sái cung, sái giọng (theo Huình Tịnh Paulus Của)
- ▲ Có vài chỗ trong bài nêu tên sách là Phật giáo tổng yếu , chắc do in sai, ở đây sửa lại
- ▲ Đây là nhắc đến bài dịch của dịch giả Hoàng Long Phi tự Phổ Chấn ở An Nhơn, An Linh, Bến Tre, đăng báo Thần chung 2 kỳ (số ra ngày 13.6 và số ra ngày 14.6.1929)
- ▲ Chất chánh hoặc chất chính  : hỏi lại để cho được đúng (theo Đào Duy Anh)
- ▲ Thập nhị nhân duyên (pratitya-samutpâda) : luận điểm cơ bản của Phật giáo về tam thế luân hồi với chuỗi nhân duyên gồm 12 phần (nidâna) : vô minh, hành, thức, danh sắc, lục xứ, xúc, thụ, ái, thủ, hữu, sinh, lão tử. Tứ diệu đề , tờ báo in sai, là tứ diệu đế hoặc tứ đế  : bốn chân lý mầu nhiệm trong Phật giáo, gồm : Khổ đế (chân lý về sự đau khổ) ; tập đế (chân lý về sự xuất hiện của đau khổ) ; diệt đế (chân lý về việc kết thúc đau khổ) ; đạo đế (chân lý về con đường dẫn tới kết thúc đau khổ) (theo Từ điển minh triết phương Đông (dịch), Hà Nội, 1997 ; và Từ điển Nho, Phật, Đạo (dịch), Hà Nội, 2001)
- ▲ Nhiễm trước  : nhuốm lấy, vương lấy chẳng thể lìa; phan duyên  : nương theo duyên, theo cảnh vật ngoài (theo Đoàn Trung Còn : Phật học từ điển , ba tập, Sài Gòn, 1967)
- ▲ Nguyên văn chỗ nầy có ba chữ na-lạc-ca bằng chữ Hán nữa (nguyên chú của Phan Khôi)
- ▲ Bản gốc là “ từ chữ từ câu ”, ở đây sửa lại
- ▲ Chỗ này bản gốc in thiếu một vế 4 chữ và một vài chữ sai. Lại Nguyên Ân sửa lại theo đoạn trích lại ở bài trả lời của sư Thiện Chiếu
- ▲ Adjectif possessif  : tính từ sở hữu