Part 1
Bộ trưởng Ngoại giao John Kerry phát biểu tại Trung tâm Đông Tây về tầm nhìn của Hoa Kỳ với Châu Á Thái Bình Dương  (2014)  của John Kerry , do Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam dịch
- thông tin về bản này . 
Phát biểu ngày 13 tháng 8 năm 2014.
John Kerry 19646 Bộ trưởng Ngoại giao John Kerry phát biểu tại Trung tâm Đông Tây về tầm nhìn của Hoa Kỳ với Châu Á Thái Bình Dương 2014 Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam
BỘ NGOẠI GIAO HOA KỲ
Văn phòng Người Phát Ngôn
Để đăng tải ngay
Ngày 13 tháng 8 năm 2014
Honolulu, Hawaii
Ông Morrison: Cám ơn. Xin chào. Tôi muốn chào mừng tất cả các bạn. Với khán giả trực tuyến, và cũng với ngài Bộ Trưởng, tôi muốn mô tả các vị khách có mặt trong cử tọa của chúng ta hôm nay. Chúng ta có sự hiện diện của thị trưởng Honolulu, Mayor Caldwell. Chúng ta có sự hiện diện của thượng nghị sĩ, Mazie Hirono. Các cựu thống đốc George Ariyoshi, và John Waihee cũng có mặt. Nhiều thành viên từ cộng đồng doanh nghiệp, quan hệ công chúng và sở hữu trí tuệ cũng có mặt. Chúng ta sự hiện diện của các cơ quan ngoại giao, các quân nhân, thành viên ban quản trị, nhân viên và những người bạn của Trung Tâm Đông Tây. Quan trọng nhất, chúng ta có sự tham dự của các lãnh đạo tương lai khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Tôi vừa mới báo cho ngài Bộ trưởng, tôi nghĩ là hôm qua chúng tôi chào đón 130 người đến tham dự từ Hoa Kỳ và 40 nước khác. Họ có mặt tại đây trong một chương trình rất độc đáo để trang bị trở thành những lãnh đạo tương lai của toàn cầu và khu vực.
Bây giờ, bạn phải giới thiệu như thế nào về một người quá nổi tiếng về tài lãnh đạo và--
Bộ trưởng Kerry: trước tiên, ông nên bảo mọi người ngồi xuống
Ông Morrision: Oh (cười). Xin mời ngồi xuống, vâng. (cười). Cám ơn, ngài Bộ trưởng. Như các bạn cũng đã biết, Bộ trưởng đã phục vụ cả trong chiến tranh lẫn thời bình. Bộ trưởng là thượng nghị sĩ trong 28 năm; 50 triệu người dân Mỹ đã bầu cho ông làm Tổng thống, bao gồm 55 phần trăm người dân Hawaii. (cười và vỗ tay). Từng là cựu nhân viên của Thượng viện, tôi cho rằng cách kiểm tra năng lực hay nhất là xem cuộc điều trần chức vụ bộ trưởng của ngài diễn ra như thế nào. Các vấn đề hiện tại vẫn còn rất gây tranh cãi nhưng người được đề cử thì không. Tôi cho rằng, những gì mà các đồng nghiệp cũ nói về ngài, cả từ phía Cộng Hòa và Dân Chủ, cho một đánh giá chính xác về Bộ trưởng: là người luôn chuẩn bị kỹ càng, sinh ra trong một gia đình ngoại giao, đã phục vụ 28 năm tại Ủy ban Đối Ngoại Thượng Viện, trong đó có bốn năm giữ chức chủ tịch Ủy ban. Ông biết nhiều ngoại ngữ, đến nhiều nước, gặp nhiều lãnh đạo và biết nhiều vấn đề. Ông là người hội tụ cả trí tuệ và đạo đức tuyệt vời. Ông mang niềm tin và sự cảm thông vào công việc và có bầu nhiệt huyết lớn. Tôi nghĩ là ngài vừa thực hiện chuyến thăm thứ bảy đến Châu Á, trên đường trở về. Vì vậy chúng ta muốn chào đón ngài quay trở lại nước Mỹ. Chúng ta chào đón ngài đến với tiểu bang có tính chất Châu á Thái bình dương nhất, chào đón ngài đến với Trung Tâm Đông Tây, trung tâm kết nối cộng đồng với khu vực rộng lớn này, một khu vực rất quan trọng với tương lai của nước Mỹ.
Bộ trưởng Kerry (Vỗ tay)
Bộ trưởng Kerry: Cảm ơn. Xin chào tất cả các bạn. Aloha (xin chào). Thật tuyệt vời có mặt tại Hawaii. Tôi ước là mình cũng được thoải mái trong những chiếc áo xinh đẹp như một vài bạn có mặt hôm nay. (cười). Đây là tôi trong -cái gọi là trang phục của mình- đồng phục, một vài người có thể gọi như vậy. Thật vui khi có mặt tại đây hôm nay. Ngài Thị trưởng, rất vui có mặt cùng ngài tại đây hôm nay. Và Mazie, cám ơn. Thật tuyệt với được gặp ngài tại đây, ngài thượng nghị sĩ. Rất vui được gặp ngài. Cám ơn đã có mặt tại đây. Các ngài Thống đốc, cám ơn rất nhiều đã có mặt tại đây. Các quí ông quí bà, các vị khách quý, tôi cảm thấy thật tuyệt vời và thật vui khi có mặt tại đây. Và chủ tich Morrison, cảm ơn rất nhiều về lời giới thiệu thật là phóng khoáng đó. Tôi thật sự cảm kích.
Các bạn, Charles đã đi tiên phong vào những năm đầu 1990 khi nhìn thấy khuynh hướng hướng đến khu vực Châu á Thái bình dương. Ông đã kêu gọi xây dựng cộng đồng tại Đông á trước khi nó trở thành đề tài thảo luận chuẩn tại các nhóm nghiên cứu. Rõ ràng, và vì lợi ích của mọi người, ông có khả năng tập trung vào cuộc chơi lâu dài. Và ông đã chia sẻ tài năng này với một trong những người sáng lập ra viện nghiên cứu này, một đồng nghiệp cũ, yêu dấu với tất cả chúng ta, người đã trở thành một người bạn lớn của tôi, đó là Thượng nghị sĩ Dan Inouye. Trong những năm sau cùng tại Thượng viện, tôi lọt vào trong nhóm bảy thượng nghị sĩ cấp cao. Nếu tôi không đảm nhận công việc Bộ trưởng ngoại giao, và trong khi có nhiều thượng nghị sĩ chuẩn bị nghỉ hưu, tôi không biết, tôi có thể đóng vai trò quan trọng thứ ba hay thứ tư tại thượng viện, mà điều này thật sự rất khó khăn. Tôi đã ngồi cạnh thượng nghị sĩ Dan Inouye đáng kính trong vòng 4 hay 5 năm tại thượng viện. Bàn của chúng tôi cạnh nhau, và chúng tôi trở thành bạn tốt. Ông là một trong những người ủng hộ tôi sớm nhất khi tôi quyết định tranh cử Tổng Thống vào năm 2004, 2003. Nhưng quan trọng nhất, và như tất cả các bạn đã biết, Dan Inouye là một người yêu nước đã nhận được sự tôn trọng và tình cảm của tất cả đồng nghiệp. Hawaii đã rất khôn ngoan khi giữ ông lại làm việc trong nhiều năm.
Hôm qua tôi đã thăm đảo Guadalcanal, đứng trên đồi Bloody Ridge, hay Edson’s Ridge, và vào đi vào bên trong một trong các pháo đài còn sót lại, nơi lực lượng thủy quân lục chiến đã ẩn nấp chống lại hơn 3,000 quân Nhật đang liên tục tấn công họ vào chiều tối, tôi có một cảm giác rất đặc biệt về trận đánh đã trở thành cuộc chiến. Không có nơi nào biết được ý nghĩa của những điều đó nhiều hơn tại Hawaii.
Hôm qua, chúng ta kỷ niệm một trong những trận đánh lớn nhất của Chiến tranh Thế giới thứ Hai, tôi có cơ hội bày tỏ với niềm tự hào lẫn sự khiêm nhường về sự cống hiến của Dan với tổ quốc. Ông là anh hùng trong chiến tranh, vượt qua các tình huống khó khăn mà tất cả chúng ta đều biết rõ. Ông đã trở thành người Mỹ gốc Nhật đầu tiên được bầu vào Hạ Viện và Thượng Viện Hoa Kỳ, bất chấp cách suy nghĩ phổ biến gây ra hiểu lầm giữa mọi người. Ông không bao giờ để suy nghĩ đó cản trở mình. Ông chia sẻ cam kết cá nhân nhằm tăng cường quan hệ giữa Hoa Kỳ và Châu á Thái Bình Dương. Đó là lý do tại sao ông ủng hộ mạnh mẽ Trung Tâm Đông Tây trong nhiều thập kỷ, và tôi muốn cho các bạn biết rằng Tổng thống Obama và tôi ủng hộ mạnh mẽ chương trình của các bạn mang mọi người lại cùng nhau nhằm suy nghĩ một cách sáng tạo về tương lai vai trò của nước Mỹ trong khu vực và làm thế nào chúng ta vượt qua những khác biệt rất bản năng và cố hữu mà đôi khi cản trở các mối quan hệ và cách nghĩ thông thường.
Chúng ta đều biết rất rõ rằng tại Hoa Kỳ chế độ nô lệ đã được ghi vào Hiến Pháp từ rất lâu trước khi nó được viết rõ. Chúng ta đều biết về cuộc đấu tranh đã trải qua để viết về vấn đề này. Khi chúng ta nhìn vào thế giới hôm nay-một thế giới phức tạp, khó khăn, hỗn loạn và không ổn định-đối với nhiều người trong chúng ta đã trải qua nhiều thập kỷ giải quyết các vấn đề quan trọng của Châu Á Thái Bình Dương, thời điểm hiện tại thật là thú vị. Chúng ta rất phấn khích khi nhìn vào sự biến đổi tại Châu Á. Giống như Dan Inouye, tôi có vinh dự, cũng giống như nhiều bạn có mặt tại đây, các bạn là những người trực tiếp trải nghiệm với sự biến đổi này.
 Tổ tiên của tôi từ Boston và Massachusetts là những thương thuyền đã cập bến tại Hồng Kông trên hành trình đơn độc đến Trung Hoa buôn bán. Ông nội tôi, sinh ra tại Thượng Hải và là một thương nhân có quan hệ đối tác với các thương nhân Trung Hoa. Trong gia đình tôi và tại Massachusetts, chúng tôi từ lâu đã ý thức được các cơ hội và mối quan hệ với khu vực này. Ngày nay, Đông á là một trong những khu vực năng động, phát triển nhanh và lớn nhất trên thế giới. Khi việc đàm phán hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương kết thúc, khoảng 40 phần trăm GDP toàn cầu sẽ được kết nối bởi hiệp đinh thương mại có tiêu chuẩn cao này, một hiệp đinh tạo ra cuộc đua đến đỉnh, không phải đến đáy, là nơi mà mọi người hiểu về các luật lệ của cam kết, một nơi có trách nhiệm và sự minh bạch và nơi mà các doanh nhân và nhà đầu tư biết chính xác các qui định sẽ là gì khi họ quyết định đầu tư vào các nước thành viên.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi có vinh dự phục vụ trong Hải Quân Hoa Kỳ. Tôi đã đến Trân Châu cảng. Tôi trải qua nhiều ngày rất có ý nghĩa tại đây với vai trò là một sĩ quan trẻ trên tàu khu trục nhỏ , chúng tôi đã vượt Thái Bình Dương. Tôi đã đi khắp đảo, đến những nơi mà tôi không hề dự tính. Nhưng tôi thích trải nghiệm đó và ngay sau đó thì trải qua đợt phục vụ lần thứ hai trên các con sông Việt Nam. Vào thời điểm đó, Việt Nam có nghĩa là điều gì đó rất đáng ngại. Nó có nghĩa là chiến tranh. Nó có nghĩa là sự bất đồng lớn tại Hoa Kỳ, là các gia đình ly tán. Nhưng hôm nay, Việt Nam, khi các bạn gọi tên nó, nó có ý nghĩa hoàn toàn khác biệt với hầu hết mọi người. Việt Nam giờ đây là một đất nước năng động với các cơ hội kinh tế. Nó là thị trường cho các nhà đầu tư và doanh nghiệp của chúng ta. Nó là lớp học cho con em chúng ta. Nó có chương trình Fulbright lớn nhất thế giới. Việt Nam cũng là đối tác trong việc giải quyết các thách thức về an ninh và kinh tế trong khu vực.
Sự chuyển biến đáng kinh ngạc đó đã trở thành chuẩn mực trong khu vực này. Tôi sẽ không bao giờ quyên là, cách đây 15 năm, tôi đã thăm Miến Điện, lúc đó gọi là Burma, không hề nhầm lẫn với Myanmar vì giờ đây đó là tên mọi người gọi nó. Tôi đến thăm Aung Sung Sui Kyi tại nhà, nơi bà bị quản thúc trong gần hai thập kỷ. Tuần này, tôi có dịp quay trở lại ngôi nhà đó, nó vẫn như xưa, không hề thay đổi. Bà ấy, hai mươi năm sau vẫn thế. Giờ đây bà đã là một thành viên của quốc hội và được tự do nói lên suy nghĩ của mình.   Điều này thật đáng kể. Nó không có nghĩa là mọi vấn đề của người đứng đầu đều được giải quyết. Nhưng những chuyển đổi đó làm cho Châu Á trở thành một trong những nơi thú vị và hứa hẹn nhất trên hành tinh này.
Như chủ tịch Morrison đã nói, tôi vừa trở về từ chuyến đi thứ sáu đến Châu á Thái Bình Dương chỉ trong vòng 18 tháng trên cương vị Ngoại trưởng. Cuối ngày hôm nay, tôi sẽ gặp tư lệnh các lực lượng Hoa Kỳ tại Thái bình Dương để xem xét lại một số vấn đề về sự hiện diện của quân đội Hoa Kỳ. Tôi đã trở lại khu vực này nhiều lần, tôi không thể nói cho các bạn biết là tôi đã đến đây bao nhiêu lần, cũng như nói cho Mazie, với tư cách là thượng nghị sĩ với khu vực này. Chúng ta giờ đây đang xem xét rất nghiêm túc và rõ ràng các lợi ích bền lâu của chúng ta tại đây.
An ninh và thịnh vượng của Hoa Kỳ gắn bó rất chặt chẽ và ngày càng tăng với Châu á Thái Bình Dương. Đó là lý do tại sao tổng thống Obama bắt đầu tiến hành chính sách tái cân bằng với Châu Á vào năm 2009. Đó là lý do tại sao Tổng thống yêu cầu tôi tăng gấp đôi nổ lực tại khu vực trong vòng hai năm rưỡi tới. Đó là lý do tại sao hôm nay tôi muốn trao đổi với các bạn về bốn cơ hội cụ thể: tạo ra sự tăng trưởng kinh tế bền vững, ủng hộ cách mạng về năng lượng sạch, thúc đẩy hợp tác vùng và tăng cường năng lực của người dân.
Các cơ hội quan trọng này có thể và nên được hiện thực hóa thông qua một trật tự khu vực dựa trên các luật lệ, một trật tự khu vực ổn định về các qui định và chuẩn mực hành xử chung và được tăng cường bởi các thể chế. Đó chính là điều tạo ra tiềm năng lớn nhất để tất cả chúng ta cùng tiến bộ. Chúng tôi ủng hộ cách tiếp cận này, thành thực mà nói, nó khuyến khích thái độ hợp tác. Nó thúc đẩy sự hội nhập khu vực. Nó đảm bảo rằng tất cả các nước, lớn hay nhỏ, phần nhỏ cũng thật sự quan trọng, đều có tiếng nói khi làm việc cùng nhau để giải quyết các thách thức chung. Tôi muốn các bạn biết rằng Hoa Kỳ cam kết hiện thực hóa tầm nhìn này. Tổng thống Obama rất phấn khích về nó. Tổng thống muốn tất cả chúng tôi cam kết thúc đẩy và giúp mọi người hiểu tại sao chúng tôi thực hiện. Thành thực mà nói, chính tầm nhìn này là lý do chính mà nhiều nước tại Châu Á chọn hợp tác với Hoa Kỳ.
Hiện tại, các bạn sẽ nghe một vài người nói về việc Hoa Kỳ cắt giảm ngân sách và giảm can dự. Đó là điều hoàn toàn sai sự thật. Tôi cho rằng chúng tôi can dự và hoạt động tích cực vào nhiều nước và nhiều khu vực trên thế giới nhiều hơn bất cứ thời điểm nào trong lịch sử Hoa Kỳ. Tôi có thể nói cho các bạn biết là trên đường đến đây, tôi đã trao đổi điện thoại với các đối tác tại khu vực Trung Đông về lệnh ngừng bắn sẽ có hiệu lực trong vài ngày tới, về lộ trình phía trước. Tôi vừa trở về từ Afghanistan, tại đây chúng tôi thảo luận về việc chuyển cho người Afghanistan và tương lai của Afghanistan. Chúng tôi thảo luận với Iran về chương trình hạt nhân, với Bắc Triều Tiên, với Trung Quốc, với Sudan và với Trung Phi. Chúng tôi vừa mời hơn 50 lãnh đạo Châu Phi đến Washington để bàn về tương lai hợp tác của Mỹ tại khu vực này. Chúng tôi can dự rất sâu vào thế giới cực kỳ phức tạp này.
Bài phát biểu này, thời khắc này tại trường đại học và tại trung tâm này, cũng như chuyến đi mà tôi vừa thực hiện đến Châu Á đều để nhấn mạnh rằng cho dù chúng tôi tập trung vào các cuộc khủng hoảng mà tôi vừa đề cập và vào các xung đột mà tin tức tràn ngập các trang báo hàng ngày đòi hỏi có sự lãnh đạo của Hoa Kỳ, chúng tôi cũng không quên các nhu cầu chiến lược lâu dài vì lợi ích của Hoa Kỳ. Là ngoại trưởng, công việc của tôi không chỉ đối phó với các khủng hoảng. Công việc của tôi là xác định và nắm bắt các cơ hội lâu dài cho nước Mỹ. Vừa trở về từ Miến điện, Úc và Quần đảo Solomon, tôi có thể khẳng định với các bạn là chẳng nơi nào có các cơ hội chiến lược đó rõ ràng hơn và mạnh mẽ hơn tại khu vực Châu á Thái Bình Dương.
Đó là lý do tại sao chúng tôi đang đàm phán Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương toàn diện và đầy tham vọng sẽ tạo ra hàng ngàn việc làm mới ở Hoa Kỳ cũng như ở các nước khác, và nó sẽ thúc đẩy cuộc đua này tới vị trí dẫn đầu, chứ không phải tới vị trí cuối. Nó đặt ra những tiêu chuẩn kinh doanh cho chúng ta. Đó là lý do tại sao chúng tôi đang gia tăng sự tham gia của chúng tôi trong các tổ chức đa phương, từ Diễn đàn Khu vực ASEAN cho tới Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á. Và đó là lý do tại sao chúng tôi đang mang lại sức sống mới cho quan hệ đối tác an ninh của chúng tôi với các đồng minh theo hiệp ước như Nhật Bản, Australia, Hàn Quốc, và Philippin. Và đó là lý do tại sao chúng tôi đang đấu tranh cho nhân quyền và các quyền tự do cơ bản mà mọi người ở châu Á cũng yêu mến như bất kỳ ai khác trên thế giới.
Tôi không có ảo tưởng về những thách thức, và Tổng thống Obama cũng vậy. Chúng thật phức tạp trong thế kỷ 21 này, về nhiều mặt còn phức tạp hơn trạng thái lưỡng cực, Đông-Tây, Liên Xô-thế giới phương Tây – thời Chiến tranh Lạnh mà nhiều người trong số chúng ta trải qua. Sự phức tạp hiện nay lớn hơn nhiều. Về nhiều mặt, mọi chuyện giống như ngoại giao thế kỷ 18 hay thế kỷ 19, với các nhà nước khẳng định lợi ích của họ theo những cách khác nhau và có nhiều đấu thủ kinh tế trên hành tinh hơn những gì chúng ta đã có trong thế kỷ 20 với sức mạnh và với một nhận thức về sự độc lập. Nhưng điều tôi muốn nhấn mạnh với tất cả các bạn hôm nay là có một con đường tiến về phía trước. Nó không quá khó khăn đến mức không thể diễn tả được những gì chúng ta có thể làm.
Vậy chúng ta làm thế nào để biến tầm nhìn chung của chúng ta thành hiện thực cho khu vực và đảm bảo rằng châu Á đóng góp vào hòa bình và thịnh vượng toàn cầu? Đầu tiên, chúng ta cần phải biến sự phân mảnh và chủ nghĩa dân tộc về mặt kinh tế hiện nay thành tăng trưởng bền vững trong tương lai. Tôi vẫn luôn nói: Chính sách đối ngoại là chính sách kinh tế, và chính sách kinh tế là chính sách đối ngoại. Chúng là một và chỉ một mà thôi. Không thể phủ nhận điều đó, nhất là ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Châu Á-Thái Bình Dương là một động cơ tăng trưởng kinh tế toàn cầu, nhưng chúng ta không thể coi đó là điều đương nhiên.
Bởi vì điều mà chúng ta phải đối mặt quả thực là một thách thức chung. Trên thế giới, chúng ta đã thấy một sự tăng trưởng dân số trẻ đáng kinh ngạc. Tại hội nghị thượng đỉnh châu Phi, người ta đã nhấn mạnh cho chúng ta thấy rằng có 700 triệu người ở độ tuổi dưới 30. Chúng tôi đã thấy sự tăng trưởng đáng kinh ngạc về dân số trẻ. Và hãy thử đoán xem. Trong thế kỷ 21, vào năm 2014 khi tất cả mọi người đều di chuyển với một thiết bị di động và tất cả mọi người đều liên lạc với người khác mỗi ngày vào mọi lúc, tất cả những người đó đang đòi hỏi một cơ hội. Họ đang đòi hỏi nhân phẩm. Và ngay cạnh những niềm hy vọng của họ là kẻ cầm đầu những kẻ cực đoan, hay những kẻ chống phá đang chờ đợi để dụ dỗ nhiều người trong số những người trẻ tuổi hãy chấp nhận một sự bế tắc. Và tôi xin nói với các bạn, khi mọi người không có việc làm, khi họ không thể học hành, khi họ không thể mong muốn một tương lai tốt hơn cho bản thân và cho gia đình mình, khi tiếng nói của họ bị bịt lại bởi luật hà khắc hoặc bạo lực và áp bức, thì chúng ta đã chứng kiến mọi sự bất ổn theo sau.
Giờ đây thật đáng mừng, phần lớn nếu không nói là hầu hết các chính phủ ở châu Á đang làm việc để mang lại cho các nhóm dân số trẻ đang bùng nổ với một sự thay thế, với một nền giáo dục chất lượng, với các kỹ năng cho thế giới hiện đại, với những công việc cho phép họ xây dựng một cuộc sống và một niềm tin vào đất nước họ. Đó là một phần lý do tại sao những người trẻ tuổi ở châu Á đang tham gia hàng ngũ của tầng lớp trung lưu, không phải là hàng ngũ của những kẻ cực đoan bạo lực. Và thực tế là có quá nhiều nước trên thế giới đang vật lộn để mang lại những cơ hội đó. Đang có sự thiếu sót về quản trị, và chúng ta đã lờ đi tầm quan trọng của thách thức tập thể này, không bàn đến vấn đề các quốc gia đã và đang thất bại ở các nơi khác trên thế giới.
Trong thế kỷ 21, lợi ích của một quốc gia và hạnh phúc của người dân được thúc đẩy không chỉ bởi quân đội hay các nhà ngoại giao, mà còn nhờ các doanh nghiệp, các giám đốc điều hành công ty, nhờ các doanh nghiệp có tư cách công dân kinh doanh tốt, nhờ những người lao động mà họ sử dụng, nhờ các sinh viên mà họ đào tạo, và nhờ sự thịnh vượng chung mà họ tạo ra. Đó là lý do tại sao chúng ta đang làm việc với các đối tác khu vực châu Á-Thái Bình Dương để duy trì và nâng cao tiêu chuẩn cùng lúc chúng ta mở rộng thương mại và đầu tư bằng cách theo đuổi một thỏa thuận về đối tác xuyên Thái Bình Dương toàn diện.
Hiện nay, TPP thực sự đại diện cho một chương mới thú vị trong lịch sử lâu dài của quan hệ đối tác thương mại cùng có lợi của Hoa Kỳ với các nước trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Đó là hiệp định thương mại cực kỳ hiện đại của thế kỷ 21, và nó không chỉ phù hợp với lợi ích kinh tế chung của chúng ta mà với cả các giá trị chung của chúng ta. Hiệp định nhằm tạo ra tăng trưởng cho nền kinh tế và công ăn việc làm cho người dân của chúng ta bằng cách mở ra một làn sóng thương mại, đầu tư và kinh doanh. Nó nhằm đấu tranh cho công nhân của chúng ta, hoặc bảo vệ môi trường và thúc đẩy sự đổi mới. Và nó nhằm vươn tới tiêu chuẩn cao để dẫn dắt sự phát triển của nền kinh tế khu vực năng động này. Và điều đơn giản là tất cả việc điều đó đều tốt cho các doanh nghiệp, rất tốt cho người lao động, tốt cho nền kinh tế của chúng ta. Và đó là lý do tại sao chúng ta phải thực hiện điều này.
Giờ đây, mỗi khi tôi đến châu Á, tôi có vinh dự được gặp gỡ với các doanh nhân và các chủ doanh nghiệp trẻ. Quả thực, tại hội nghị thượng đỉnh châu Phi cách đây ít lâu chúng tôi gặp một nhóm các nhà lãnh đạo châu Phi trẻ rất tuyệt vời – họ đều là các doanh nhân trẻ ở độ tuổi 20 làm những việc phi thường. Đó là chương trình có tên Sáng kiến Các nhà lãnh đạo châu Phi trẻ do Tổng thống Obama khởi động.
Tại Hà Nội, hồi cuối tháng 12, tôi đã phát động Chương trình Quản trị vì Tăng trưởng Trọn vẹn để hỗ trợ quá trình chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường của Việt Nam. Tôi đã gặp với các doanh nhân tại Seoul và Manila để nói về cách chúng ta có thể thúc đẩy đổi mới. Hôm Thứ Bảy, tôi đã thảo luận với các đối tác ASEAN về một khuôn khổ cho việc tạo ra cơ hội kinh doanh và các công việc mà chúng tội gọi Sự Gắn kết Kinh tế Mở rộng, hay E3. Và mới hôm qua, tôi đã gặp các nhà lãnh đạo kinh doanh tại Sydney, Australia để tìm kiếm những phương thức giảm rào cản thương mại và đầu tư.
Để mở rộng nền móng hỗ trợ cho chiến lược này, chúng ta cần tập trung không chỉ vào tốc độ tăng trưởng nhanh, mà còn cần phải tập trung vào phát triển bền vững. Và điều đó có nghĩa là phải tận dụng tốt nhất các định chế khu vực. Tổng thống Obama sẽ họp cùng các lãnh đạo kinh tế APEC ở Bắc Kinh vào mùa thu này để tập trung thúc đẩy nhiên liệu sạch và tái tạo cũng như hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ và sự tham gia của phụ nữ vào nền kinh tế và mở rộng trao đổi giáo dục. Và chỉ vài ngày trước, tôi đã gặp với các bộ trưởng từ các quốc gia thuộc Sáng kiến Hạ lưu sông Mekong để làm sâu sắc thêm quan hệ đối tác của chúng tôi và giúp họ vật lộn với những thách thức về thực phẩm, nước và an ninh năng lượng trên sông Mekong.
Hơn hết, thước đo thực sự về thành công của chúng ta sẽ không chỉ là các nền kinh tế của chúng ta có tiếp tục tăng trưởng hay không, mà còn là chúng sẽ tiếp tục tăng trưởng như thế nào. Và điều này đưa tôi đến với thách thức thứ hai của chúng ta: Chúng ta cần biến cuộc khủng hoảng khí hậu ngày nay thành cuộc cách mạng năng lượng sạch trong tương lai. Bây giờ, tất cả điều này - tất cả chúng ta trong căn phòng này đều hiểu biến đổi khí hậu không phải là một cuộc khủng hoảng của tương lai. Biến đổi khí hậu hiện diện ở đây, bây giờ. Nó đang xảy ra trên toàn thế giới. Nó không phải là một thách thức xa xôi và không cụ thể.
Nhưng điều mấu chốt là đây: Nó đang xảy ra với tốc độ đáng báo động đối với tất cả chúng ta vì các nhà khoa học đã dự đoán về mọi thứ - và tôi sẽ cho bạn biết một chút thông tin thêm. Al Gore - tôi có vinh dự được làm việc với Al Gore và Tim Worth và một nhóm các thượng nghị sĩ - Jack Heinz - từ hồi những năm 1980 khi chúng tôi tổ chức buổi điều trần đầu tiên về biến đổi khí hậu vào năm 1988. Đó là khi Jim Hansen, người của NASA, lên tiếng nói rằng: nó đang diễn ra. Nó đang diễn ra trong năm 1988. Năm 1992, chúng tôi đã có một diễn đàn ở Brazil, Rio, Hội nghị Thượng đỉnh Trái đất. George Herbert Walker Bush tham gia. Chúng tôi đã đưa ra một khuôn khổ tự nguyện để đối phó với biến đổi khí hậu, nhưng sự tự nguyện không có tác dụng. Và trong 20 năm không có việc gì đáng kể được thực hiện. Sau đó, chúng tôi đến Kyoto. Chúng tôi đã đi đến tất cả những nơi này để cố gắng làm một cái gì đó, và giờ đây chúng ta đang ở năm 2014 với một cơ hội là năm sau, 2015, để làm điều đó.
Và những gì đang xảy ra chính là khoa học đang la hét vào mặt chúng ta. Hãy hỏi bất kỳ đứa trẻ nào đang đi học. Các học sinh hiểu nhà kính là gì, nguyên lý hoạt động, lý do tại sao chúng ta gọi nó là hiệu ứng nhà kính. Các học sinh hiểu được điều đó. Và hãy lưu ý - nếu bạn chấp nhận khoa học, nếu bạn chấp nhận rằng khoa học đang làm khí hậu thay đổi, bạn phải chú ý đến những gì mà cũng chính các nhà khoa học đó đang nói với chúng ta về cách bạn làm thế nào để ngăn chặn những hậu quả và tác động bất khả kháng. Bạn không thể - đó là lý do tại sao Tổng thống Obama đã đưa biến đổi khí hậu thành một ưu tiên hàng đầu. Ông đang dùng quyền hành pháp để làm những việc mà chúng tôi không thể buộc Quốc hội phải làm. Và chúng tôi đang làm việc rất tích cực để thực thi Kế hoạch Hành động Khí hậu và lãnh đạo với sự gương mẫu. Chúng tôi đang tăng gấp đôi hiệu quả nhiên liệu của xe hơi và xe tải trên các tuyến đường của Hoa Kỳ. Chúng tôi đã phát triển các tiêu chuẩn mới để đảm bảo rằng các nhà máy điện hiện có càng sạch càng tốt và càng hiệu quả càng tốt. Và chúng tôi cam kết giảm khí nhà kính và khí thải vào năm 2020 thấp hơn khoảng 17% so với mức của năm 2005.