Part 2
Giới hạn tầm bay xa tối đa trên không tỉnh Kaliningrad. Một lần nữa, chúng tôi nhắc lại rằng, giới hạn này được áp dụng theo các điều khoản của TOS và quyết định số 3/04 của UNSC. Quy trình hiện hành (được thiết lập phù hợp với quyền của quốc gia-thành viên bố trí bổ sung các sân bay thuộc bầu trời mở và quy định tầm bay xa tối đa tại các sân bay này (mục 1 c)) không tăng số lượng chuyến bay – các chuyến bay tạo khả năng quan sát toàn bộ lãnh thổ Nga (mục 1a) và đảm bảo hiệu quả cao hơn trong việc theo dõi địa phận tỉnh Kaliningrad so với phần lãnh thổ còn lại của Nga và lãnh thổ các quốc gia-thành viên khác, trong đó các nước láng giềng (Ba Lan, Litva, Latvia, Estonia).
Giới hạn các chuyến bay theo TOS gần biên giới các Quốc gia độc lập Abkhazia và Nam Ossetia. Các giới hạn này được áp dụng phù hợp với Hiệp ước - quy định các chuyến bay quan sát được thực hiện không gần hơn 10 km tính từ biên giới quốc gia không phải là một bên tham gia Hiệp ước.
Với mục đích duy trì Hiệp ước và phá vỡ bế tắc vào tháng 4 năm 2018 chúng tôi đã dỡ bỏ các hạn chế đối với các chuyến bay trên các khu vực dài 10 km dọc biên giới Nga ở vùng Kavkaz. Đồng thời, chúng tôi bảo lưu quyền trở lại vấn đề này trong tương lai và cảnh báo rằng, việc gắn tính chất thường xuyên cho việc cho phép của chúng tôi thực hiện các chuyến bay quan sát trong các khu vực đã nêu chỉ có thể với điều kiện Gruzia tự nguyện thực hiện các cam kết của họ về việc tiếp nhận các phái bộ của Nga.
Cho đến nay, quan điểm của Tbilisi vẫn không thay đổi. Do đó, Nga đã buộc phải từ chối chuyến bay quan sát trong các khu vực 10 km trong quá trình các chuyến bay chung của Thụy Điển, Đức và Hoa Kỳ trên lãnh thổ chúng tôi vào tháng 4 năm nay.
Đáng tiếc, trong báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ một lần nữa các vấn đề tuân thủ TOS của Hoa Kỳ một lần nữa bị che giấu ngay chính từ phía Hoa Kỳ.
Thứ nhất. Năm 2016, Hoa Kỳ đã không đảm bảo cho việc hạ cánh an toàn của máy bay quan sát An-30B của Nga xuống điểm nhập cảnh-xuất cảnh, sau khi từ chối cung cấp số lượng sân bay trung gian cần thiết. Đến nay, tình hình vẫn không thay đổi. Đây là hành vi vi phạm TOS từ phía Hoa Kỳ.
Thứ hai. Trong năm 2017 đã hủy bỏ các điểm dừng để nghỉ ngơi cho các phi hành đoàn các máy bay quan sát vào ban đêm tại các sân bay tiếp thêm nhiên liệu Robins và Ellsworth, điều này vi phạm quyền của bên quan sát thực hiện các chuyến bay quan sát đối với tầm bay xa tối đa đã được quy định xuất phát từ các định mức áp lực giới hạn lên phi hành đoàn, mà điều đó đã là vấn đề an toàn bay.
Thứ ba. Hoa Kỳ vi phạm Hiệp ước, đã quy định tầm bay xa tối đa trên lãnh thổ Quần đảo Hawaii từ sân bay tiếp thêm nhiên liệu Hikam. Đồng thời, theo TOS tầm bay xa tối đa được quy định chỉ từ các sân bay bầu trời mở và được tính toán theo một số quy tắc nhất định. Việc Hoa Kỳ thiết lập giới hạn tầm bay xa 900 km trái với các điều khoản của TOS trong mọi trường hợp là không phù hợp với Hiệp ước, vì nếu tính toán khắt khe hơn thì tầm bay xa này là không ít hơn 1160 km.
Thứ tư. Hoa Kỳ đã quy định hạn chế các chuyến bay quan sát trên lãnh thổ quần đảo Aleutian, theo đó máy bay của phía quan sát luôn phải nằm trong phạm vi biên giới ngoài khu vực lân cận kéo dài 24 hải lý từ bờ biển. Hạn chế này không được Hiệp ước quy định và làm giảm đáng kể hiệu quả của chuyến bay quan sát.
Thứ năm. Trong quá trình các chuyến bay quan sát trên lãnh thổ của mình, Hoa Kỳ thiết lập các hạn chế về độ cao của máy bay quan sát – các hạn chế này không được TOS quy định và trái với ICAO (chương 16) - ICAO khuyến nghị với mục đích đảm bảo các chuyến bay của các máy bay quân sự phải phân bổ không phận an toàn trên cơ sở cố định hoặc di động.
Văn kiện Viên năm 2011
Chúng tôi buộc phải lưu ý rằng, trong vấn đề đánh giá việc tuân thủ các cam kết theo Văn kiện Viên năm 2011 (VD-2011) về các biện pháp củng cố lòng tin và an ninh, Hoa Kỳ thường xuyên đưa ra các cáo buộc chống lại Nga về "thực thi có chọn lọc" và "thiếu minh bạch".
Các yêu sách của Hoa Kỳ theo VD-2011 chung quy là xác nhận các quan ngại nào đó của Hoa Kỳ xuất hiện từ năm 2014 liên quan đến "việc Nga thực hiện VD-2011, kể cả đối với Ukraina".
Thứ nhất. Trong khi cáo buộc vô lý Nga “vũ trang, huấn luyện những kẻ ly khai ở Đông Ukraine và phối hợp tiến hành các hoạt động quân sự với họ”, Hoa Kỳ và các nước NATO đã kỳ thị nghiêm trọng vai trò của VD-2011 với tư cách là như một công cụ kiểm soát khách quan hoạt động quân sự của các quốc gia-thành viên OSCE. Liên quan đến vấn đề này, chúng tôi một lần nữa nhấn mạnh rằng, Liên bang Nga không phải là một bên của cuộc xung đột nội bộ ở Ukraina.
Liên quan đến việc lặp đi lặp lại các cáo buộc liên quan đến Văn kiện Viên (cũng như CFE) về “xâm lược”, “thôn tính” Crimea và bố trí quân đội ở đó “không có sự đồng ý của phía tiếp nhận”, thì việc sáp nhập bán đảo vào Nga là kết quả của việc tự do bày tỏ ý nguyện của cư dân đa sắc tộc ở đó và quy chế hiện tại của nước Cộng hòa Crimea và thành phố Sevastopol với tư cách là các chủ thể của Liên bang Nga, đã được giải quyết dứt khoát và không cần thảo luận. Vì vậy, Nga được tự do triển khai quân đội và thiết bị kỹ thuật quân sự trên lãnh thổ của mình, còn các mưu toan kiểm tra lãnh thổ Crimea trong khuôn khổ thanh tra Ukraina là khiêu khích và vô ích. Tất nhiên, đồng thời Nga sẵn sàng tiếp nhận các thanh tra viên, quan sát viên và các nhóm đánh giá ở Crimea trong trường hợp Nga gửi các yêu cầu tương ứng theo Văn kiện Viên.
Nhân tiện cũng nói rằng, chính Kiev cho đến nay vẫn chưa thực thi các cam kết của mình theo Văn kiện Viên liên quan đến hoạt động quân sự của các lực lượng của họ tại Donbass. Điển hình là trong báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ đã không nói gì về điều này.
Thứ hai. Liên quan đến những lời trách móc chúng tôi không cung cấp thông tin về các căn cứ quân sự của các Lực lượng Vũ trang Liên bang Nga phân bố trên lãnh thổ của Abkhazia và Nam Osetia, chúng tôi lưu ý rằng, các quốc gia có chủ quyền này không phải là những thành viên tham gia OSCE và vì vậy họ không nằm trong khu vực áp dụng các biện pháp củng cố lòng tin, như Văn kiện Viên 2011 xác định. Các chuyên gia Mỹ chuẩn bị phần báo cáo này chắc chắn nhận thức rõ điều này. Tất nhiên, họ cũng biết rằng, thông tin đã đề cập được Nga cung cấp phù hợp với văn bản khác của OSCE – Trao đổi tòan cầu về thông tin quân sự.
Thứ ba. Về các hệ thống vũ khí và thiết bị kỹ thuật chính của Nga được đề cập trong báo cáo, chúng tôi lưu ý rằng, xe bọc thép BRM-1K về các đặc tính của nó không thuộc bất kỳ chủng loại thiết bị nào mà thông tin về nó cần được thông báo theo Văn kiện Viên, còn một số mẫu máy bay của chúng tôi chưa được chấp nhận chính thức vào biên chế vũ trang (đang tiến hành thử nghiệm về sản xuất hoặc thử nghiệm tại các đơn vị quân đội).
Tiến trình này phụ thuộc vào nhiều yếu tố. Sau khi hoàn thành thời gian yêu cầu làm thủ tục và đưa ra quyết định phân loại các sản phẩm này vào các danh mục cụ thể thuộc phạm vi VD-2011, tất cả các điều khoản của Văn kiện Viên về vấn đề này sẽ được thực hiện.
Thứ tư. Việc thiếu thông tin liên quan đến lữ đoàn phòng thủ bờ biển số 126 và trung đoàn không quân tiêm kích số 14 là do các đơn vị này không phù hợp với định nghĩa “đơn vị tác chiến” và “đơn vị tác chiến hàng không”, mà về các đơn vị này thông tin cần được cung cấp phù hợp với điểm 10 VD.
Thứ năm. Trong năm 2018, như trước đây, phía Nga đã tự nguyện liên tục gửi tới các quốc gia-thành viên OSCE, kể cả Hoa Kỳ các thông báo chi tiết các thông số của những cuộc kiểm tra đột ngột, cũng như đã thông tin về các cuộc tập trận quân sự lớn hơn, dưới ngưỡng của VD (cuộc tập trận chung Nga-Belarus “Phương Tây-2018").
Liên quan đến việc viện dẫn nguồn từ các phương tiện truyền thông đại chúng Nga về tiến hành các loại tập trận khác nhau mà không có thông báo tương ứng hoặc lời mời các quan sát viên nước ngoài, thì tất cả các cuộc tập trận loại này – chiểu theo các thông số của chúng – đều không vượt quá ngưỡng hoạt động quân sự được thông báo. Vì lý do đó không đòi hỏi việc gửi thông báo nào đó hoặc mời quan sát viên theo quy định của VD-2011.
  Tác phẩm này là một bản dịch và có thông tin cấp phép khác so với  bản quyền của nội dung gốc.
Bản gốc:
Tác phẩm này không phải là đối tượng bảo hộ bản quyền theo Phần IV của Bộ luật Dân sự số 230-FZ của Liên bang Nga vào ngày 18 tháng 12, 2006.
Điều 1259. Các đối tượng bảo hộ bản quyền
Khoản 5
Bản quyền không áp dụng cho ý tưởng; khái niệm; nguyên lý; phương pháp; quy trình; hệ thống; phương tiện; giải pháp kỹ thuật, tổ chức hay những vấn đề khác; phát minh; sự kiện; ngôn ngữ lập trình. Khoản 6
Không là đối tượng bản quyền: - Văn bản chính thức của các cơ quan chính quyền liên bang và địa phương các huyện thị, bao gồm luật pháp, các văn bản pháp quy khác, quyết định của tòa án, những tài liệu mang tính lập pháp, hành chính và tòa án, các văn bản chính quy của các tổ chức quốc tế, cũng như các bản dịch chính thức của họ;
- Các biểu trưng và dấu hiệu quốc gia (cờ, huy hiệu, huân chương, tiền giấy, và những thứ tương tự), cũng như biểu trưng và dấu hiệu của các chính thể địa phương;
- Các tác phẩm dân gian, không có tác giả cụ thể;
- Các thông báo về sự kiện và sự việc, chỉ đơn thuần mang tính thông tin (các thông báo tin tức trong ngày, chương trình truyền hình, lịch trình tàu xe, và những thứ tương tự).
Toàn văn Bộ luật bằng tiếng Nga .
Chú thích – Theo các hiệp ước liên quốc gia và quốc tế, thì Liên bang Nga là chính thể kế thừa hợp pháp của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết Liên bang Nga và Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết ; do đó, thẻ quyền này cũng áp dụng được cho những biểu tượng chính thức và các văn bản chính quy của CHXHCNXV LB Nga và Liên Xô (cấp liên bang) ( Cấp liên bang có nghĩa là việc sử dụng các biểu tượng chính thức và văn bản chính quy của 14 nước Cộng hòa Xô viết khác thuộc quyền bảo hộ của luật pháp của chính thể kế thừa hợp pháp của chúng).
Cảnh báo – Thẻ quyền này không thể áp dụng cho các dự thảo của các biểu tượng và văn bản chính thức, do chúng vẫn có thể vẫn được bảo hộ bản quyền.
Public domain Public domain false false
Bản dịch:
Tác phẩm này không phải là đối tượng bảo hộ bản quyền theo Phần IV của Bộ luật Dân sự số 230-FZ của Liên bang Nga vào ngày 18 tháng 12, 2006.
Điều 1259. Các đối tượng bảo hộ bản quyền
Khoản 5
Bản quyền không áp dụng cho ý tưởng; khái niệm; nguyên lý; phương pháp; quy trình; hệ thống; phương tiện; giải pháp kỹ thuật, tổ chức hay những vấn đề khác; phát minh; sự kiện; ngôn ngữ lập trình. Khoản 6
Không là đối tượng bản quyền: - Văn bản chính thức của các cơ quan chính quyền liên bang và địa phương các huyện thị, bao gồm luật pháp, các văn bản pháp quy khác, quyết định của tòa án, những tài liệu mang tính lập pháp, hành chính và tòa án, các văn bản chính quy của các tổ chức quốc tế, cũng như các bản dịch chính thức của họ;
- Các biểu trưng và dấu hiệu quốc gia (cờ, huy hiệu, huân chương, tiền giấy, và những thứ tương tự), cũng như biểu trưng và dấu hiệu của các chính thể địa phương;
- Các tác phẩm dân gian, không có tác giả cụ thể;
- Các thông báo về sự kiện và sự việc, chỉ đơn thuần mang tính thông tin (các thông báo tin tức trong ngày, chương trình truyền hình, lịch trình tàu xe, và những thứ tương tự).
Toàn văn Bộ luật bằng tiếng Nga .
Chú thích – Theo các hiệp ước liên quốc gia và quốc tế, thì Liên bang Nga là chính thể kế thừa hợp pháp của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết Liên bang Nga và Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết ; do đó, thẻ quyền này cũng áp dụng được cho những biểu tượng chính thức và các văn bản chính quy của CHXHCNXV LB Nga và Liên Xô (cấp liên bang) ( Cấp liên bang có nghĩa là việc sử dụng các biểu tượng chính thức và văn bản chính quy của 14 nước Cộng hòa Xô viết khác thuộc quyền bảo hộ của luật pháp của chính thể kế thừa hợp pháp của chúng).
Cảnh báo – Thẻ quyền này không thể áp dụng cho các dự thảo của các biểu tượng và văn bản chính thức, do chúng vẫn có thể vẫn được bảo hộ bản quyền.
Public domain Public domain false false